Chương 3: Chương 3: Phòng Suite
Tô Vãn Chi bước vào sảnh nhà khách quân khu, không gian rộng rãi và trang nhã với tông màu chủ đạo là trắng và xám. Cô đã được Lục Nghiên Chu sắp xếp một phòng Suite, và cô không thể phủ nhận rằng anh ta đã chọn một nơi tuyệt vời để cô lưu trú. Tuy nhiên, cô vẫn cảm thấy không thoải mái khi nghĩ về việc phải gặp lại anh ta.
Khi cô đến quầy lễ tân, nhân viên đã chào đón nồng nhiệt và trao cho cô chìa khóa phòng. "Chào mừng quý khách đến với nhà khách quân khu, chúng tôi hy vọng quý khách sẽ có một thời gian lưu trú thoải mái và tiện nghi." Cô nhận chìa khóa và cảm ơn, sau đó đi đến phòng Suite của mình.
Phòng Suite rộng rãi và sang trọng, với một phòng khách và một phòng ngủ riêng biệt. Cô đặt vali xuống sàn và bắt đầu khám phá phòng. Tuy nhiên, cô không thể tránh khỏi cảm giác rằng mình đang bị theo dõi. Cô nhìn xung quanh, nhưng không thấy ai.
Đúng lúc cô bắt đầu cảm thấy thoải mái, cô nghe thấy tiếng gõ cửa. "Ai đó có thể giúp tôi không?" cô hỏi, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh. "Tô Vãn Chi, tôi hy vọng bạn không介意 tôi đến thăm bạn." Cô nhận ra giọng nói của Lục Nghiên Chu và cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Cô mở cửa và thấy Lục Nghiên Chu đứng trước cửa, với một nụ cười ấm áp trên khuôn mặt. "Lục Nghiên Chu, bạn không cần phải đến đây." Cô cố gắng giữ khoảng cách, nhưng anh ta đã bước vào phòng trước khi cô có thể ngăn cản.
"Tô Vãn Chi, tôi chỉ muốn nói chuyện với bạn một chút." Anh ta đóng cửa sau lưng và bước gần đến cô. "Tôi hy vọng bạn không介意 tôi đến đây, nhưng tôi cảm thấy cần phải nói chuyện với bạn." Cô cảm thấy không thoải mái khi anh ta đứng quá gần, nhưng cô không muốn tỏ ra yếu đuối.
"Lục Nghiên Chu, tôi không có gì để nói với bạn." Cô cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh, nhưng anh ta đã bước gần hơn đến cô. "Tô Vãn Chi, đừng như vậy. Chúng ta đã từng là một cặp đôi, và tôi vẫn cảm thấy có một mối quan hệ đặc biệt giữa chúng ta." Anh ta đặt tay lên vai cô, và cô cảm thấy một luồng điện chạy qua người.
Cô đẩy tay anh ta ra và bước lùi lại. "Lục Nghiên Chu, hãy dừng lại. Chúng ta đã chia tay, và tôi không muốn có bất kỳ mối quan hệ nào với bạn." Anh ta nhìn cô với một biểu cảm tiếc nuối, nhưng cô vẫn giữ vững lập trường.
"Lục Nghiên Chu, tôi cần một chút không gian." Cô nói, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh. "Tôi hiểu, nhưng tôi không thể để bạn đi một mình." Anh ta nói, và bước gần đến cô lại. Cô cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, và cô biết rằng mình cần phải làm gì đó để chấm dứt tình huống này.
Đúng lúc cô đang nghĩ về cách để thoát khỏi tình huống, điện thoại của cô reo lên. "Xin lỗi, tôi cần phải trả lời điện thoại này." Cô nói, và bước lùi lại. Lục Nghiên Chu nhìn cô với một biểu cảm thất vọng, nhưng cô không quan tâm. Cô cần phải thoát khỏi tình huống này, và cô sẽ làm gì đó để bảo vệ bản thân.
Cô trả lời điện thoại, và giọng nói ở đầu bên kia khiến cô cảm thấy sợ hãi. "Tô Vãn Chi, tôi hy vọng bạn đang sẵn sàng cho một cuộc gặp gỡ đặc biệt." Cô không biết ai là người gọi, nhưng cô biết rằng mình cần phải cẩn thận. Cô nhìn Lục Nghiên Chu, và anh ta đang nhìn cô với một biểu cảm tò mò.
" Ai là người gọi?" Lục Nghiên Chu hỏi, và cô cảm thấy không thoải mái khi anh ta hỏi như vậy. "Tôi không biết." Cô nói, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh. "Nhưng tôi sẽ tìm hiểu." Cô nói, và bước lùi lại, cố gắng giữ khoảng cách với Lục Nghiên Chu.
Đúng lúc cô đang nghĩ về cách để tìm hiểu, người gọi treo máy. Cô nhìn điện thoại, và cảm thấy sợ hãi. Ai là người gọi, và họ muốn gì từ cô? Cô nhìn Lục Nghiên Chu, và anh ta đang nhìn cô với một biểu cảm quan tâm.
"Tô Vãn Chi, bạn ổn chứ?" Anh ta hỏi, và cô cảm thấy không thoải mái khi anh ta hỏi như vậy. "Tôi ổn." Cô nói, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh. "Nhưng tôi cần phải tìm hiểu ai là người gọi." Cô nói, và bước lùi lại, cố gắng giữ khoảng cách với Lục Nghiên Chu.
Cô biết rằng mình cần phải cẩn thận, và cô sẽ làm gì đó để bảo vệ bản thân. Nhưng lúc này, cô không biết rằng mình đang bước vào một tình huống nguy hiểm, và cô sẽ phải đối mặt với những thử thách mà cô không thể tưởng tượng được.