📖Tháng Năm Rực Rỡ
100%

Chương 2: Chương 2: Hội Nghị Y Tế

Tình Yêu Bị Bỏ Qua

Tô Vãn Chi bước xuống sân bay Kinh Bắc, cảm giác không thoải mái đang ấp lên trong ngực cô. Cô không muốn tham gia hội nghị y tế này, nhưng Lục Nghiên Chu đã sử dụng mọi cách để ép cô phải đến. Cô nhớ lại cuộc gọi của Lục Nghiên Chu, cách anh ta nói với cô rằng "Nếu không đến, có thể sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô".

Cô đã cố gắng từ chối, nhưng Lục Nghiên Chu không dễ dàng bỏ cuộc. Cô biết rằng anh ta có quyền lực và sự ảnh hưởng lớn, và cô không muốn trở thành đối tượng của sự chú ý không mong muốn. Nhưng bây giờ, cô đã ở đây, và cô sẽ phải đối mặt với Lục Nghiên Chu một lần nữa.

Khi cô bước vào khán phòng hội nghị, cô thấy Lục Nghiên Chu đang đứng trên sân khấu, nói chuyện với một nhóm người. Cô cảm thấy một cơn giật mình khi thấy anh ta, và cô nhanh chóng nhìn đi chỗ khác. Cô không muốn gặp anh ta, không muốn nói chuyện với anh ta. Cô chỉ muốn hoàn thành hội nghị này và rời đi.

"Cô Vãn Chi, cảm ơn vì đã đến", một giọng nói phía sau cô nói. Cô quay lại và thấy một người phụ nữ đang mỉm cười với cô. "Tôi là trợ lý của Lục Nghiên Chu, cô có thể gọi tôi là Từ Gia. Chúng tôi đã chuẩn bị một phòng cho cô, nếu cô cần nghỉ ngơi hoặc làm việc".

Tô Vãn Chi cảm ơn Từ Gia và theo cô đến phòng đã được chuẩn bị. Cô cảm thấy một chút thoải mái khi biết rằng cô có một nơi riêng để nghỉ ngơi và làm việc. Nhưng cô cũng biết rằng Lục Nghiên Chu sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, và cô sẽ phải đối mặt với anh ta sớm hay muộn.

Khi cô bước vào phòng, cô thấy một bó hoa đẹp đang chờ cô trên bàn. Cô cảm thấy một cơn giật mình khi thấy đó là bó hoa yêu thích của cô, và cô biết rằng Lục Nghiên Chu đã gửi nó. Cô cảm thấy một chút tức giận và thất vọng, nhưng cô cũng biết rằng cô không thể bỏ qua hành động này.

"Cô Vãn Chi, tôi hy vọng cô thích bó hoa này", Lục Nghiên Chu nói qua điện thoại, khi Tô Vãn Chi vừa nhấc máy. "Tôi biết rằng cô yêu thích hoa này, và tôi muốn gửi nó đến cô như một món quà".

Tô Vãn Chi cảm thấy một chút bối rối, không biết phải nói gì. Cô không muốn nói chuyện với Lục Nghiên Chu, nhưng cô cũng không muốn bỏ qua cuộc gọi này. Cô quyết định nói một cách ngắn gọn và thẳng thắn.

"Cảm ơn, nhưng tôi không cần món quà này. Tôi chỉ muốn hoàn thành hội nghị này và rời đi", cô nói.

Lục Nghiên Chu cười và nói "Cô Vãn Chi, cô không thể tránh tôi mãi được. Tôi sẽ gặp cô tại bữa tối hôm nay, và chúng ta sẽ có thể nói chuyện".

Tô Vãn Chi cảm thấy một cơn giật mình khi nghe những lời này. Cô không muốn gặp Lục Nghiên Chu, không muốn nói chuyện với anh ta. Nhưng cô cũng biết rằng cô không thể tránh anh ta mãi được. Cô sẽ phải đối mặt với anh ta, và cô sẽ phải quyết định xem cô sẽ làm gì.

Cô đặt điện thoại xuống và nhìn ra cửa sổ, cảm giác không thoải mái đang ấp lên trong ngực cô. Cô biết rằng cô sẽ phải đối mặt với Lục Nghiên Chu sớm hay muộn, và cô sẽ phải quyết định xem cô sẽ làm gì. Nhưng bây giờ, cô chỉ muốn nghỉ ngơi và chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ đó.

Khi cô bước ra khỏi phòng, cô thấy Từ Gia đang chờ cô. "Cô Vãn Chi, bữa tối hôm nay sẽ bắt đầu vào lúc 7 giờ. Lục Nghiên Chu sẽ gặp cô tại đó, và chúng ta sẽ có thể nói chuyện".

Tô Vãn Chi cảm thấy một cơn giật mình khi nghe những lời này. Cô không muốn gặp Lục Nghiên Chu, không muốn nói chuyện với anh ta. Nhưng cô cũng biết rằng cô không thể tránh anh ta mãi được. Cô sẽ phải đối mặt với anh ta, và cô sẽ phải quyết định xem cô sẽ làm gì.

Cô nhìn vào đồng hồ và thấy rằng vẫn còn một vài giờ trước khi bữa tối bắt đầu. Cô quyết định đi dạo một chút, để cố gắng làm giảm bớt căng thẳng và lo lắng. Cô biết rằng cô sẽ phải đối mặt với Lục Nghiên Chu sớm hay muộn, và cô sẽ phải quyết định xem cô sẽ làm gì.

Khi cô bước ra khỏi khách sạn, cô thấy một chiếc xe đang chờ cô. "Cô Vãn Chi, Lục Nghiên Chu đã gửi xe đến đón cô", tài xế nói.

Tô Vãn Chi cảm thấy một cơn giật mình khi nghe những lời này. Cô không muốn đi trên xe của Lục Nghiên Chu, không muốn bị ràng buộc bởi anh ta. Nhưng cô cũng biết rằng cô không thể tránh anh ta mãi được. Cô sẽ phải đối mặt với anh ta, và cô sẽ phải quyết định xem cô sẽ làm gì.

Cô quyết định bước lên xe, và tài xế bắt đầu lái xe. Cô nhìn ra cửa sổ, cảm giác không thoải mái đang ấp lên trong ngực cô. Cô biết rằng cô sẽ phải đối mặt với Lục Nghiên Chu sớm hay muộn, và cô sẽ phải quyết định xem cô sẽ làm gì.

Khi xe dừng lại trước một nhà hàng, Tô Vãn Chi thấy Lục Nghiên Chu đang chờ cô. Anh ta mỉm cười và nói "Cô Vãn Chi, tôi rất vui khi thấy cô".