Chương 2: Cái Bắt Đầu Của Mâu Thuẫn
Tôi bước ra khỏi phòng họp, vẫn còn cảm giác bất an trong lòng. Tôi không thể hiểu tại sao Chu Hãn lại không muốn nghe tôi. Chúng tôi đã làm việc cùng nhau trong nhiều năm, và tôi luôn nghĩ rằng chúng tôi có một mối quan hệ tốt đẹp. Nhưng bây giờ, tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi không biết anh ấy như tôi tưởng.
Tôi đi đến bàn làm việc của mình, cố gắng tập trung vào công việc. Nhưng tôi không thể dừng nghĩ về cuộc trò chuyện vừa rồi. Tôi cảm thấy rằng tôi cần phải làm gì đó để giải quyết vấn đề này, nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu.
Sau một lúc, tôi quyết định đi đến phòng của Phương Thiên Thiên. Tôi muốn biết lý do tại sao cô ấy lại được bổ nhiệm vào vị trí Giám đốc Nhân sự, và tôi muốn biết kế hoạch của cô ấy cho công ty.
Khi tôi đến phòng của cô ấy, tôi thấy cô ấy đang ngồi sau bàn làm việc, nhìn vào một tờ giấy. Cô ấy nhìn lên khi tôi vào phòng.
"Chào anh," cô nói. "Có việc gì à?"
"Tôi muốn nói chuyện với cô về quyết định bổ nhiệm cô vào vị trí Giám đốc Nhân sự," tôi nói.
Phương Thiên Thiên nhìn tôi một chút, rồi gật đầu. "À, tôi hiểu. Nhưng tôi đang bận một chút. Có thể chúng ta nói chuyện sau được không?"
Tôi cảm thấy một chút thất vọng, nhưng tôi cố gắng giữ thái độ tích cực. "Được, không vấn đề. Tôi sẽ quay lại sau."
Nhưng khi tôi quay lại phòng làm việc của mình, tôi không thể dừng nghĩ về cuộc trò chuyện vừa rồi. Tôi cảm thấy rằng Phương Thiên Thiên không muốn nói chuyện với tôi, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi đang bị bỏ rơi.
Tôi quyết định đi đến quán cà phê gần công ty, cố gắng tìm một chút không gian để nghĩ về vấn đề này. Khi tôi ngồi xuống, tôi thấy một người bạn cũ của mình, đang uống cà phê.
"Cậu làm gì ở đây?" tôi hỏi.
"À, tôi đang gặp một số vấn đề trong công việc," người bạn cũ của tôi nói. "Nhưng tôi thấy cậu cũng có vẻ không ổn. Có vấn đề gì à?"
Tôi nhìn người bạn cũ của mình, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải nói chuyện với ai đó về vấn đề này. "Tôi có một vấn đề trong công ty," tôi nói. "Chu Hãn đã bổ nhiệm vợ mình vào vị trí Giám đốc Nhân sự, và tôi không biết lý do tại sao."
Người bạn cũ của tôi nhìn tôi một chút, rồi gật đầu. "À, tôi hiểu. Đó là một vấn đề khó khăn. Nhưng cậu cần phải tìm cách giải quyết vấn đề này, chứ không thể chỉ ngồi đó và chờ đợi."
Tôi nhìn người bạn cũ của mình, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải hành động. "Cảm ơn, cậu," tôi nói. "Tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này."
Khi tôi quay lại công ty, tôi cảm thấy một chút quyết tâm. Tôi sẽ không để vấn đề này ảnh hưởng đến công ty, và tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này.
Tôi đi đến phòng của Phương Thiên Thiên, quyết định nói chuyện với cô ấy một lần nữa. Nhưng khi tôi đến phòng của cô ấy, tôi thấy cô ấy đã đi ra ngoài.
"Tôi xin lỗi, anh Lục Hàm," thư ký của cô ấy nói. "Cô Phương Thiên Thiên đã đi ra ngoài và sẽ không quay lại cho đến hết ngày."
Tôi cảm thấy một chút thất vọng, nhưng tôi không muốn bỏ cuộc. "Không vấn đề," tôi nói. "Tôi sẽ quay lại sau."
Nhưng khi tôi quay lại phòng làm việc của mình, tôi không thể dừng nghĩ về cuộc trò chuyện vừa rồi. Tôi cảm thấy rằng Phương Thiên Thiên không muốn nói chuyện với tôi, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi đang bị bỏ rơi.
Tôi quyết định đi đến phòng của Chu Hãn, quyết định nói chuyện với anh ấy một lần nữa. Nhưng khi tôi đến phòng của anh ấy, tôi thấy anh ấy đang nói chuyện với một số người khác.
"Tôi xin lỗi, Hàm," anh ấy nói. "Tôi đang bận một chút. Có thể chúng ta nói chuyện sau được không?"
Tôi cảm thấy một chút thất vọng, nhưng tôi không muốn bỏ cuộc. "Được, không vấn đề," tôi nói. "Tôi sẽ quay lại sau."
Nhưng khi tôi quay lại phòng làm việc của mình, tôi không thể dừng nghĩ về cuộc trò chuyện vừa rồi. Tôi cảm thấy rằng Chu Hãn không muốn nói chuyện với tôi, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi đang bị bỏ rơi.
Tôi quyết định đi đến quán cà phê gần công ty, cố gắng tìm một chút không gian để nghĩ về vấn đề này. Khi tôi ngồi xuống, tôi thấy một người bạn cũ của mình, đang uống cà phê.
"Cậu làm gì ở đây?" tôi hỏi.
"À, tôi đang gặp một số vấn đề trong công việc," người bạn cũ của tôi nói. "Nhưng tôi thấy cậu cũng có vẻ không ổn. Có vấn đề gì à?"
Tôi nhìn người bạn cũ của mình, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải nói chuyện với ai đó về vấn đề này. "Tôi có một vấn đề trong công ty," tôi nói. "Chu Hãn đã bổ nhiệm vợ mình vào vị trí Giám đốc Nhân sự, và tôi không biết lý do tại sao."
Người bạn cũ của tôi nhìn tôi một chút, rồi gật đầu. "À, tôi hiểu. Đó là một vấn đề khó khăn. Nhưng cậu cần phải tìm cách giải quyết vấn đề này, chứ không thể chỉ ngồi đó và chờ đợi."
Tôi nhìn người bạn cũ của mình, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải hành động. "Cảm ơn, cậu," tôi nói. "Tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này."
Khi tôi quay lại công ty, tôi cảm thấy một chút quyết tâm. Tôi sẽ không để vấn đề này ảnh hưởng đến công ty, và tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này.
Tôi đi đến phòng của Phương Thiên Thiên, quyết định nói chuyện với cô ấy một lần nữa. Nhưng khi tôi đến phòng của cô ấy, tôi thấy cô ấy đã đi ra ngoài.
"Tôi xin lỗi, anh Lục Hàm," thư ký của cô ấy nói. "Cô Phương Thiên Thiên đã đi ra ngoài và sẽ không quay lại cho đến hết ngày."
Tôi cảm thấy một chút thất vọng, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. Tôi quyết định đi đến phòng của Chu Hãn, quyết định nói chuyện với anh ấy một lần nữa.
"Tôi cần nói chuyện với anh," tôi nói.
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi gật đầu. "Được, hãy nói."
"Tôi muốn biết lý do tại sao anh bổ nhiệm cô Phương Thiên Thiên vào vị trí Giám đốc Nhân sự," tôi nói.
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi nói. "Tôi đã giải thích rồi, Hàm. Tôi tin rằng cô ấy sẽ làm tốt công việc."
Tôi cảm thấy một chút thất vọng, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. "Tôi không hiểu, anh," tôi nói. "Tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải tìm cách giải quyết vấn đề này."
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi nói. "Tôi không muốn nói chuyện về vấn đề này nữa, Hàm. Hãy tập trung vào công việc của mình."
Tôi cảm thấy một chút tức giận, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải hành động. "Được, tôi sẽ tập trung vào công việc của mình," tôi nói. "Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này."
Khi tôi quay lại phòng làm việc của mình, tôi cảm thấy một chút quyết tâm. Tôi sẽ không để vấn đề này ảnh hưởng đến công ty, và tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này.
Tôi bắt đầu nghĩ về cách giải quyết vấn đề này, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. Tôi quyết định đi đến quán cà phê gần công ty, cố gắng tìm một chút không gian để nghĩ về vấn đề này.
Khi tôi ngồi xuống, tôi thấy một người bạn cũ của mình, đang uống cà phê. "Cậu làm gì ở đây?" tôi hỏi.
"À, tôi đang gặp một số vấn đề trong công việc," người bạn cũ của tôi nói. "Nhưng tôi thấy cậu cũng có vẻ không ổn. Có vấn đề gì à?"
Tôi nhìn người bạn cũ của mình, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải nói chuyện với ai đó về vấn đề này. "Tôi có một vấn đề trong công ty," tôi nói. "Chu Hãn đã bổ nhiệm vợ mình vào vị trí Giám đốc Nhân sự, và tôi không biết lý do tại sao."
Người bạn cũ của tôi nhìn tôi một chút, rồi gật đầu. "À, tôi hiểu. Đó là một vấn đề khó khăn. Nhưng cậu cần phải tìm cách giải quyết vấn đề này, chứ không thể chỉ ngồi đó và chờ đợi."
Tôi nhìn người bạn cũ của mình, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải hành động. "Cảm ơn, cậu," tôi nói. "Tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này."
Khi tôi quay lại công ty, tôi cảm thấy một chút quyết tâm. Tôi sẽ không để vấn đề này ảnh hưởng đến công ty, và tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này.
Tôi đi đến phòng của Phương Thiên Thiên, quyết định nói chuyện với cô ấy một lần nữa. Nhưng khi tôi đến phòng của cô ấy, tôi thấy cô ấy đã đi ra ngoài.
"Tôi xin lỗi, anh Lục Hàm," thư ký của cô ấy nói. "Cô Phương Thiên Thiên đã đi ra ngoài và sẽ không quay lại cho đến hết ngày."
Tôi cảm thấy một chút thất vọng, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. Tôi quyết định đi đến phòng của Chu Hãn, quyết định nói chuyện với anh ấy một lần nữa.
"Tôi cần nói chuyện với anh," tôi nói.
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi gật đầu. "Được, hãy nói."
"Tôi muốn biết lý do tại sao anh bổ nhiệm cô Phương Thiên Thiên vào vị trí Giám đốc Nhân sự," tôi nói.
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi nói. "Tôi đã giải thích rồi, Hàm. Tôi tin rằng cô ấy sẽ làm tốt công việc."
Tôi cảm thấy một chút thất vọng, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. "Tôi không hiểu, anh," tôi nói. "Tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải tìm cách giải quyết vấn đề này."
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi nói. "Tôi không muốn nói chuyện về vấn đề này nữa, Hàm. Hãy tập trung vào công việc của mình."
Tôi cảm thấy một chút tức giận, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải hành động. "Được, tôi sẽ tập trung vào công việc của mình," tôi nói. "Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này."
Khi tôi quay lại phòng làm việc của mình, tôi cảm thấy một chút quyết tâm. Tôi sẽ không để vấn đề này ảnh hưởng đến công ty, và tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này.
Tôi bắt đầu nghĩ về cách giải quyết vấn đề này, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. Tôi quyết định đi đến quán cà phê gần công ty, cố gắng tìm một chút không gian để nghĩ về vấn đề này.
Khi tôi ngồi xuống, tôi thấy một người bạn cũ của mình, đang uống cà phê. "Cậu làm gì ở đây?" tôi hỏi.
"À, tôi đang gặp một số vấn đề trong công việc," người bạn cũ của tôi nói. "Nhưng tôi thấy cậu cũng có vẻ không ổn. Có vấn đề gì à?"
Tôi nhìn người bạn cũ của mình, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải nói chuyện với ai đó về vấn đề này. "Tôi có một vấn đề trong công ty," tôi nói. "Chu Hãn đã bổ nhiệm vợ mình vào vị trí Giám đốc Nhân sự, và tôi không biết lý do tại sao."
Người bạn cũ của tôi nhìn tôi một chút, rồi gật đầu. "À, tôi hiểu. Đó là một vấn đề khó khăn. Nhưng cậu cần phải tìm cách giải quyết vấn đề này, chứ không thể chỉ ngồi đó và chờ đợi."
Tôi nhìn người bạn cũ của mình, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải hành động. "Cảm ơn, cậu," tôi nói. "Tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này."
Khi tôi quay lại công ty, tôi cảm thấy một chút quyết tâm. Tôi sẽ không để vấn đề này ảnh hưởng đến công ty, và tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này.
Tôi đi đến phòng của Phương Thiên Thiên, quyết định nói chuyện với cô ấy một lần nữa. Nhưng khi tôi đến phòng của cô ấy, tôi thấy cô ấy đã đi ra ngoài.
"Tôi xin lỗi, anh Lục Hàm," thư ký của cô ấy nói. "Cô Phương Thiên Thiên đã đi ra ngoài và sẽ không quay lại cho đến hết ngày."
Tôi cảm thấy một chút thất vọng, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. Tôi quyết định đi đến phòng của Chu Hãn, quyết định nói chuyện với anh ấy một lần nữa.
"Tôi cần nói chuyện với anh," tôi nói.
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi gật đầu. "Được, hãy nói."
"Tôi muốn biết lý do tại sao anh bổ nhiệm cô Phương Thiên Thiên vào vị trí Giám đốc Nhân sự," tôi nói.
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi nói. "Tôi đã giải thích rồi, Hàm. Tôi tin rằng cô ấy sẽ làm tốt công việc."
Tôi cảm thấy một chút thất vọng, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. "Tôi không hiểu, anh," tôi nói. "Tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải tìm cách giải quyết vấn đề này."
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi nói. "Tôi không muốn nói chuyện về vấn đề này nữa, Hàm. Hãy tập trung vào công việc của mình."
Tôi cảm thấy một chút tức giận, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải hành động. "Được, tôi sẽ tập trung vào công việc của mình," tôi nói. "Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này."
Khi tôi quay lại phòng làm việc của mình, tôi cảm thấy một chút quyết tâm. Tôi sẽ không để vấn đề này ảnh hưởng đến công ty, và tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này.
Tôi bắt đầu nghĩ về cách giải quyết vấn đề này, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. Tôi quyết định đi đến quán cà phê gần công ty, cố gắng tìm một chút không gian để nghĩ về vấn đề này.
Khi tôi ngồi xuống, tôi thấy một người bạn cũ của mình, đang uống cà phê. "Cậu làm gì ở đây?" tôi hỏi.
"À, tôi đang gặp một số vấn đề trong công việc," người bạn cũ của tôi nói. "Nhưng tôi thấy cậu cũng có vẻ không ổn. Có vấn đề gì à?"
Tôi nhìn người bạn cũ của mình, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải nói chuyện với ai đó về vấn đề này. "Tôi có một vấn đề trong công ty," tôi nói. "Chu Hãn đã bổ nhiệm vợ mình vào vị trí Giám đốc Nhân sự, và tôi không biết lý do tại sao."
Người bạn cũ của tôi nhìn tôi một chút, rồi gật đầu. "À, tôi hiểu. Đó là một vấn đề khó khăn. Nhưng cậu cần phải tìm cách giải quyết vấn đề này, chứ không thể chỉ ngồi đó và chờ đợi."
Tôi nhìn người bạn cũ của mình, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải hành động. "Cảm ơn, cậu," tôi nói. "Tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này."
Khi tôi quay lại công ty, tôi cảm thấy một chút quyết tâm. Tôi sẽ không để vấn đề này ảnh hưởng đến công ty, và tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này.
Tôi đi đến phòng của Phương Thiên Thiên, quyết định nói chuyện với cô ấy một lần nữa. Nhưng khi tôi đến phòng của cô ấy, tôi thấy cô ấy đã đi ra ngoài.
"Tôi xin lỗi, anh Lục Hàm," thư ký của cô ấy nói. "Cô Phương Thiên Thiên đã đi ra ngoài và sẽ không quay lại cho đến hết ngày."
Tôi cảm thấy một chút thất vọng, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. Tôi quyết định đi đến phòng của Chu Hãn, quyết định nói chuyện với anh ấy một lần nữa.
"Tôi cần nói chuyện với anh," tôi nói.
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi gật đầu. "Được, hãy nói."
"Tôi muốn biết lý do tại sao anh bổ nhiệm cô Phương Thiên Thiên vào vị trí Giám đốc Nhân sự," tôi nói.
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi nói. "Tôi đã giải thích rồi, Hàm. Tôi tin rằng cô ấy sẽ làm tốt công việc."
Tôi cảm thấy một chút thất vọng, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. "Tôi không hiểu, anh," tôi nói. "Tôi nghĩ rằng chúng ta cần phải tìm cách giải quyết vấn đề này."
Chu Hãn nhìn tôi một chút, rồi nói. "Tôi không muốn nói chuyện về vấn đề này nữa, Hàm. Hãy tập trung vào công việc của mình."
Tôi cảm thấy một chút tức giận, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải hành động. "Được, tôi sẽ tập trung vào công việc của mình," tôi nói. "Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này."
Khi tôi quay lại phòng làm việc của mình, tôi cảm thấy một chút quyết tâm. Tôi sẽ không để vấn đề này ảnh hưởng đến công ty, và tôi sẽ tìm cách giải quyết vấn đề này.
Tôi bắt đầu nghĩ về cách giải quyết vấn đề này, và tôi bắt đầu cảm thấy rằng tôi cần phải tìm cách khác để giải quyết vấn đề này. Tôi quyết định đi đến quán cà phê gần công ty, cố gắng tìm một chút không gian để nghĩ về vấn đề này.
Khi tôi ngồi xuống, tôi thấy một người bạn cũ của mình, đang uống cà phê. "Cậu làm gì ở đây?" tôi hỏi.
"À, tôi đang gặp một số vấn đề trong